Những bài văn hay lớp 6

Hãy tả một miền đất đã để lại cho em nhiều ấn tượng

nhaboatre img - Hãy tả một miền đất đã để lại cho em nhiều ấn tượng

Hãy tả một miền đất đã để lại cho em nhiều ấn tượng

Bài làm

Mùa hè cuối cùng cũng đã tới. Mỗi khi nhắc tới mùa hè, thứ tôi nhắc tới đầu tiên là biển. Nhưng biển nơi tôi đi lại không phải xa hoa hay đẹp đẽ. Nơi tôi tới đó là biển Cửa Lò, quê hương của bố tôi.

            Trái lại với sự trong sách ở các bãi biển khác, tôi chưa từng tới một bãi biển nào mà độ ô nhiễm lại cao tới vậy. Tôi vừa bước vào bãi cát, mùi muối của biển nồng nặc xộc vào mũi tôi. Những tia nắng không ngừng thay phiên nhau rọi vào mắt, tôi phải cúi mặt xuống cát thì mới đi được yên lành. Tưởng như mọi chuyện đã xong, tôi nhìn phía dưới gần chân tôi thì thấy một mảnh thủy tinh bé xíu nhưng lại rất nhọn. Mảnh kính trong suốt, nhọn hoắt nhô lên khỏi mặt cát sần sùi. Nó nhọn như chiếc kim khâu nhà tôi. Chân tôi suýt nữa dẫm phải mảnh thủy tinh đó. Tôi đi rón rén trên mũi chân như chú mèo đang bắt mồi, nhẹ nhàng bước trên cát nóng. Tôi càng đi càng cảm nhận được sự nóng bỏng da của bãi cát. Từng bước đi của tôi chậm rãi, vừa đi vừa nóng bỏng cả chân, vừa bỏng chân còn phải nhìn xem còn vật nào khả nghi để còn khéo léo né qua một bên trước khi chân bị tàn tật.

            Xung quanh tôi lúc này chỉ toàn rác là rác. Nào là quả dưa tròn trịa, xanh mướt rồi các tờ giấy ăn bay phấp phới, thấp lè tè gần mặt cát. Bên cạnh là tiếng trẻ con la hét inh ỏi réo như còi xe, không ai chịu nghe ai, thế là ồn ào, ầm ĩ cả bãi biển. Ngoái nhìn lại thấy xa xa có hàng bán đồ bơi và phao bơi. Cái nào trông cũng màu mè, lòe loẹt. Đặc biệt là ở đó bán rất nhiều bộ đồ bơi thiếu vải trầm trọng. Có cái thì bịt kín mít như Ninja Lead, dù mặt trời có cố tỏa nắng rạng rỡ tới đâu thì cũng không bị những ngọn lửa hồng xuyên qua được. Ngoài ra còn có những cái thiếu vải như bị chó hay mèo cào. Những chiếc phao mỗi chiếc một thiết kế khác nhau. Cái thì màu hồng dịu dàng, thanh thoát, cái thì màu tim tím violet trẻ trung, nữ tính, có cả cái màu xanh lá mạnh mẽ…

            Tôi đang tập trung nhìn thì chị họ tôi gọi giựt lại, kéo ra bí ẩn. Tôi nhìn xuống một màu nước đục ngầu, đen như mực vậy. Cả một bãi biển nơi nơi đều ô nhiễm như nhau mà tiếng người vẫn vang lên ồn ào, rầm rầm như mưa giông. Khi chạm bàn chân xuống dòng nước biển, ngay lập tức một tàu lá chuối quấn quanh chân của tôi và chị họ. Tàu lá khô quắt queo lại, màu ngả vàng, thân của nó mềm như không có sức sống. Tôi chưa kịp làm gì thì cả hai đã ngã thẳng về phía nước biển. Vị nước biển rất lạ, lạ hơn các bãi biển khác nhiều. Nó đắng như hạt cà phê sống, chưa thành nước, vừa chua vừa chát như chanh vàng, và chát như một chất nào đó trong đầu quả dưa chuột. Tôi còn thấy vị mặn của nước biển và vị hơi tanh tanh của các loài thực vật sống dưới đó. Từng mùi vị của nó tạo nên sự đặc biệt của biển Cửa Lò.

            Thế rồi, tôi lấy hết đà, nhảy lên thật cao như đang bay. Khi nhảy lên, trước mắt tôi cảnh vật thật khác. Tôi thấy được những con thuyền ngược xuôi, thuyền bé chở hoa quả, thuyền to chở thùng hòm. Có thuyền thì thảnh thơi, nhẹ nhàng từ tốn dừng lại để thả lưới. Xa xa là một vài chiếc bè nhỏ con nhưng ở trong lại có rất nhiều cá. Có bao nhiêu mẻ cá trên đó, mẻ thì ít, mẻ thì nhiều. Xung quanh đó là bao nhiêu xuồng to xuồng bé, đi qua đi lại. Có vài chú chim bay trên bầu trời, lướt qua bãi biển nhẹ nhàng, uyển chuyển. Đằng chân trời xa kia cũng ló lên một phần nhỏ của mặt trời. Nó như đang vẫy chào tôi vậy, tôi cảm giác trời đã tối rồi và mọi thứ như đang muốn nhắc nhở tôi.

            Sau cùng, tôi về khách sạn và viết lại nhật ký về ngày hôm đó. Đối với tôi, không thể biển nào đánh lại sức hấp dẫn và đặc trưng của biển Cửa Lò.