Những bài văn hay lớp 12

Phân tích nhân vật Phùng trong Chiếc thuyền ngoài xa tuyệt hay

Phân tích nhân vật Phùng trong Chiếc thuyền ngoài xa

Bài làm

Nguyễn Minh Châu là một trong những nhà văn vô cùng nổi tiếng trên văn đàn Việt Nam hiện đại. Văn chương của ông thấm đẫm những chiêm nghiệm sâu sắc của nhà văn về cuộc đời và nghệ thuật, phải nhìn nhận cuộc sống và con người một cách đa diện, nghệ thuật chân chính luôn gắn với cuộc đời và vì cuộc đời.

Nguyễn Minh Châu nhà văn không ngừng trăn trở về số phận của người dân và trách nhiệm của nhà văn, trở thành một trong những người mở đường xuất sắc cho công cuộc đổi mới văn học nước nhà sau 1975. Trước năm 1975, ngòi bút của ông có thiên hướng trữ tình lãng mạn vơi tác phẩm “Mảnh trăng cuối rừng” là một đại diện tiêu biểu nhất. Sau 1975, đặc biệt từ thập niên 80 khi ông chuyển hẳn sang cảm hướng thế sự với những vấn đề đạo đức và triết lí nhân sinh. Trong đó, tác phẩm được nhắc đến nhiều nhất là Chiếc thuyền ngoài xa.

Chiếc thuyền ngoài xa thể hiện một thông điệp mới mẻ, là sự chiêm nghiệm sâu sắc hơn của Nguyễn Minh Châu về cuộc đời, về con người, thể hiện cái nhìn đa diện, thể hiện những day dứt, trăn trở của ông về hành trình đi tìm hạnh phúc và hoàn thiện nhân cách của con người.

Nhân vật mang điểm nhìn nghệ thuật trong câu chuyện đến với khán giả là nhân vật nghệ sỹ Phùng. Câu chuyện được bắt đầu với một phát hiện đầy chất nghệ thuật của người nghệ sỹ Phùng.

Ông bắt gặp được cảnh thiên nhiên vào sáng sớm mà ông cho đó là một “cảnh đắt trời cho”. Khung cảnh thiên nhiên lúc sớm mai ấy tuyệt đẹp vô ngần, một bức họa kỳ diệu mà thiên nhiên ban tặng cho con người. Đó là một khoảnh khắc thật hiếm hoi. Nghệ sỹ Phùng cho rằng đây là “cảnh đát trời cho” vì chưa bao giờ Phùng thấy cảnh đẹp như vậy, suốt cuộc đời làm nghệ thuật của mình chưa bao giờ ông thấy được. Bức tranh thiên nhiên mang vẻ đẹp mĩ lệ, có màu sắc đường nét tươi mát và khoáng đạt của một vùng trời nước mênh mông nhưng vẫn mang hơi thở của cuộc sống. Nhìn cảnh tượng đó, trái tim nghệ sỹ Phùng như bị ai bóp nghẹn, ông nghẹn ngào vì hạnh phúc. Sau đó, có sự xuất hiện của con người trên chiếc thuyền – trung tâm của bức tranh càng làm cho tổng thể của bức tranh nhìn hài hòa thêm

Bắt gặp được cảnh thiên nhiên đẹp tuyệt vời đó, người nghệ sỹ cảm nhận được điều tuyệt vời trong trí nghĩ, cảm giác như được thanh lọc tâm hồn, thấy tâm hồn mình đột nhiên trong trẻo, tinh khôi. Thiên nhiên lay động được những cảm xúc tuyệt vời tận sâu trong tâm hồn con người. Cái đẹp của nghệ thuật hướng con người đến cái chân, thiện. Cái đẹp đơn giản mà đạt đến sự toàn bích.

Tiếp sau đó, nghệ sỹ Phùng lại có một phát hiện bất ngờ thứ 2. Từ trên chiếc thuyền, trung tâm của bức tranh toàn bích như một bức họa thời cổ kia lại diễn ra một cảnh tượng kinh hoàng. Một người phụ nữ xấu xí thô kệch với dáng vẻ mệt mỏi, tiều tụy khúm núm đi theo sau một người đàn ông to lớn, dữ dằn. Rồi bất thình lình người đàn bà bị người đàn ông ra tay đánh đập một cách vô cùng tàn nhẫn. Mọi chuyện xảy ra quá sức tưởng tượng của Phùng khiến ông kinh ngạc đến thẫn thờ: “tất cả mọi việc đều xảy đến khiến tôi kinh ngạc đến mức trong mấy phút đầu, tôi cứ đứng há mồm ra mà nhìn”. Người nghệ sỹ như chết lặng, không tin vào những gì đang diễn ra. Vì ông không thể ngờ rằng đằng sau cái đẹp kì diệu của tạo hóa kia lại là một hiện phũ phàng. Đằng sau cái đẹp tồn tại cái ác, cái xấu, cuộc đời này còn tồn tại nhiều mâu thuẫn và phức tạp. Nó chứa đựng bên trong nhiều nghịch lí và nghịch lí xuất hiện ngay ở nơi khó ngờ nhất.

phan tich nhan vat phung trong chiec thuyen ngoai xa tuyet hay - Phân tích nhân vật Phùng trong Chiếc thuyền ngoài xa tuyệt hay

Phân tích nhân vật Phùng

Cái đẹp bắt nguồn từ sự bình dị, đơn sơ nhưng cái đẹp cũng phải gắn bó với cuộc đời, người nghệ sỹ không thể theo đuổi một nghệ thuật phù phiếm, xa rời thực tế mà nó phải gắn liền với cuộc sống đời thường nhất của của con người. Có như vậy, nghệ thuật mới đạt đến trình độ cảm hóa lòng người.

Người nghệ Phùng cảm thấy búc xúc vô cùng với hành động của người đàn ông. Ông muốn giúp người đàn bà. Ông phối hợp cùng với người bạn tên Đẩu của phòng chánh án huyện để mời người đàn bà đến giải quyết vấn đề của bà. Nhưng người đàn bà lại từ chối sự giúp đỡ đó. Lúc đầu nghệ sỹ Phùng rất ngạc nhiên nhưng sau những lí giải của người đàn bà nghệ sỹ Phùng như vỡ lẽ một điều: không phải chỉ có pháp luật mới mang đến sự công bằng mà con người cần phải nhìn đời bằng sự thấu hiểu, sự quan sát thì mới thấy hết được cuộc sống. Qua đó nhân vật khẳng định không thể nhìn cuộc đời một cách đơn giải, một chiều mà phải nhìn nhận ở nhiều góc độ, thậm chí đặt mình vào vị trí của họ để hiểu cuộc đời.

Nhân vật Phùng-người nghệ sỹ rất nhạy cảm, nhìn đời bằng con mắt của một người nghệ sỹ, anh rung động, say mê trước vẻ đẹp trời cho của thuyền biển sớm mai, có nhiều cảm xúc lãng mạn. Dễ tức giận, căm ghét mọi thứ áp bức bất công, sẵn sàng làm tất cả vì điều thiện, vì lẽ công bằng. Lúc đầu chứng kiến cảnh người đàn ông đánh vợ, Phùng hết sức “kinh ngạc”, há mồm ra mà nhìn” rồi có sự phản xạ tự nhiên “ Vứt chiếc máy ảnh xuống đất chạy nhào tới” và muốn dùng pháp luật để bảo vệ cái công bằng. Nhưng sau khi nghe những tâm sự của người đàn và, cuối cùng Phùng cũng hiểu ra rằng pháp luật không phải cái gì cũng có thể giải quyết, can thiệp bởi sự đời muôn hình muôn vẻ. Người nghệ sỹ muốn thấu hiểu phải biết chia sẻ, đồng cảm phải biết suy đoán chứ không phải nhìn cuộc đời bằng cái nhìn đơn giản.

Nghệ thuật thì ở xa mà cuộc đời thì rất gần không nên vì nghệ thuật mà quên cuộc đời. Nghệ thuật chân chính luôn là cuộc đời và vì cuộc đời. Tác phẩm đã đặt ra mối quan hệ giữa nghệ thuật và cuộc sống. Có những thứ mà pháp luật không thể can thiệp. Sở dĩ mọi người vẫn chấp nhận về ở với người chồng vũ phu là vì chị còn phải sống, phải làm ăn, phải nuôi những đứa con…Phùng bỗng nhận ra rằng đâu phải chỉ có pháp luật mới đem đến cuộc sống yên bình cho con người mà vấn đề đặt ra: xã hội cần phải làm gì để cho nhân dân đỡ khổ. Từ đây Phùng và Đẩu hiểu rõ người đàn bà vùng biển kia tuy chằng có gì ấn tượng nhưng lại để lại một nhân cách cao đẹp: giàu lòng thương con, đức hi sinh cao cả, nhẫn nhịn và biết chắt chiu hạnh phúc.

Đặt người đàn bà trong mối quan hệ với các nhân vật đặc biệt trong cái nhìn của Phùng để thấy rõ nét được mối quan hệ giữa nghệ thuật và cuộc đời. Người nghệ sỹ đã tìm ra được chân lý đích thực của nghệ thuật, của cái gọi là chân – thiện -mỹ.

MINH