Những bài văn hay lớp 12

Phân tích tác phẩm Rừng xà nu của Nguyễn Trung Thành

Đề bài:  Anh chị hãy viết một bài văn phân tích tác phẩm Rừng xà nu

Bài làm

Nguyễn Trung Thành là một nhà văn có nhiều những tác phẩm vô cùng hấp dẫn về núi rừng Tây Nguyên. Tuy không sinh ra ở đây, nhưng ông đã có thời gian sống ở đây rất lâu, và quen với cuộc sống nơi đây. Từng phong tục, tập quán như ngấm vào da thịt của ông. Vì vậy các tác phẩm của ông đậm chất con người Tây Nguyên kiên cường. “ Rừng xà nu” là tác phẩm nổi tiếng nhất trong số những sáng tác của Nguyễn Trung Thành viết trong thời kì kháng chiến chống Mĩ cứu nước. Rừng xà nu là một thiên truyện mang đầy ý nghĩa và vẻ đẹp của một khúc sử thi trong văn xuôi hiện đại.

Ngay từ nhỏ, Tnú đã không sợ gian khổ, nguy hiểm khi làm liên lạc cho anh Quyết, cậu bé này luôn có một ước vọng là có thể làm được thật nhiều thứ. Cậu nhanh nhẹn, dũng cảm, thông minh, luồn rừng nhanh như con sóc, vượt suối chỉ chọn nơi thác dữ để tránh ổ phục kích của giặc. Khi bị giặc bắt, cậu nuốt luôn cái thư và không khai một lời nào với bọn lính dù bị bọn chúng tra hỏi, dù trên tấm lưng ngang dọc những vết dao chém “ máu ứa ra như nhựa xà nu”. Thì với cậu đó là niềm tự hào. Cả dân làng rất yêu thương và kính trọng cậu.

phan tich tac pham rung xa nu cua nguyen trung thanh - Phân tích tác phẩm Rừng xà nu của Nguyễn Trung Thành

Phân tích tác phẩm Rừng xà nu

Bị giặc bắt, bị giam cầm, cậu vượt ngục trở về làng đúng lúc bọn giặc đang ra sức đàn áp cuộc đấu tranh của nhân dân Xô Man. Anh Quyết đã hi sinh, dân làng nhiều người bị giặc giết hại. Anh đã nhận trách nhiệm thiêng liêng, cùng cụ Mết lãnh dạo dân làng chuẩn bị vũ khí đánh giặc. Vì hòa bình độc lập, phải đứng lên để dành lấy vinh quang.

Giặc muốn uy hiếp anh nên bắt vợ con anh, giết tàn khốc, đứng trước cảnh đau thương, anh vẫn giữ tinh thần bất khuất của người cộng sản. Vợ con bị giặc giết, bản thân bị tra tấn dã man. Anh không mất niềm tin và ý chí chiến đấu. Anh chỉ lo cho số phận của buôn làng, cho cuộc chiến đấu còn dang dở. Kẻ thù dăn đe nên đốt mười đầu ngón tay của anh, anh đau đớn đến cùng cực: “ Anh nghe lửa cháy trong lồng ngực, cháy ở bụng. Máu anh mặn chát ở đầu lưỡi. Răng anh đã cắn nát môi anh rồi” nhưng anh vẫn nhớ lời anh Quyết “Người cộng sản không thèm kêu van”. Kẻ thù không muốn giết anh, nó muốn dày vò anh trước để cảnh tỉnh con người chống lại chúng, chấp nhận cuôc sống nô lệ là hạnh phúc.

Với hai bàn tay tàn tật, mỗi ngón chỉ còn hai đốt, anh vẫn cầm súng lên đường chiến đấu và chiến thắng kẻ thù. Chiến công của anh được cụ Mết kể lại, truyền cho đời sau tinh thần anh hùng như thế. Con người Tnú đại diện con người Xô Man: dũng cảm, kiên cường, yêu thương, gắn bó buôn làng, thủy chung với cách mạng.

Tnú có tính cách độc đáo, yêu buôn làng, rừng núi. Ngay khi còn bé anh đã ý thức trách nhiệm với buôn làng, anh làm lên lạc, học chữ thua Mai, anh lấy đá đập vào đầu tự trừng phạt mình, đập vỡ cả bảng, nhưng biết được chỉ học chữ mới giúp dân làng nên anh đã học lại.

 Đứng bờ vực cái chết, anh không sợ chỉ lo không ai lãnh đạo buôn làng đánh giặc. Xa làng Xô Man, anh nhớ da diết tiếng chày giã gạo vang lên mỗi buổi chiều. Nó gắn với người phụ nữ dịu dàng, tần tảo như mẹ anh, như Mai, như Dít, nó mang theo cả nhịp sống bình yên, đầm ấm quê nhà. Anh nhớ từng gốc cây trên lối đi, từng khuôn mặt người già. Anh mồ côi cha mẹ từ nhỏ và lớn lên trong tình yêu, đùm bọc dân làng.

Ngày trở về, dẫu không còn gia đình riêng nhưng anh không hề có cảm giác lẻ loi, đơn độc vì làng Xô Man là ngôi nhà của anh, là tổ ấm tràn ngập niềm yêu thương, trìu mến. Những tình cảm yêu thương ấy chính là cội nguồn tạo nên sức mạnh phi thường của anh, giúp anh vượt qua mọi thử thách, những mất mát, đau thương, hi sinh trên con đường chiến đấu.

Tuy lòng anh vững như vậy nhưng anh có một tình yêu thương vợ con vô cùng sâu sắc. Nhìn thấy vợ con bị bắt đi, lòng anh không yên ổn, biết mình sẽ bị giết nhưng anh vẫn lao vào vòng vây ôm lấy mẹ con Mai. Nhìn Mai và con bị bọn giặc giết có ai không đau lòng, càng như vậy anh càng muốn chiến đấu hơn. Về thăm lại làng kỉ niệm ùa về từ lúc còn bé xíu đến khi lớn, những ngày tháng hạnh phúc bên gia đình.

Rừng xà nu là biểu tượng cho người dân Xô Man, lớn lên cùng, vui chơi cùng và khi bom đạn lại cùng nhau gánh chịu, rừng xà nu như dang rộng đôi tay đỡ lấy những lượt bom đạn mà bảo vệ cho buôn làng. Chịu cùng một nỗi đau mất mát. Và hình như rừng xà nua và con người Xô Man đang hòa làm một đều anh dũng và quả cảm như nhau chống lại kẻ địch không hề cúi đầu dù có thêm ngàn mũi dao đâm.

“Rừng xà nu” là tác phẩm hay và ý nghĩa, nó như tấm gương phản chiếu để lớp lớp thế hệ phía sau nên noi theo. Trong câu chuyện chúng ta trải qua các bậc cảm xúc khác nhau, vui có, buồn có và đau lòng có.