Những bài văn hay lớp 9

Suy nghĩ về câu nói: Nếu không có ước mơ, bạn chỉ có thể làm thuê cho ước mơ của người khác.

nhaboatre img - Suy nghĩ về câu nói: Nếu không có ước mơ, bạn chỉ có thể làm thuê cho ước mơ của người khác.

Suy nghĩ về câu nói: Nếu không có ước mơ, bạn chỉ có thể làm thuê cho ước mơ của người khác.

Dàn ý

I. MỞ BÀI:

          Chắc hẳn khi còn nhỏ, ai trong chúng ta cũng từng phải trả lời câu hỏi của người lớn: “Sau này lớn lên, con muốn làm gì?” Câu trả lời bật ra khi còn là đứa trẻ ngây thơ ấy có thể rất hồn nhiên: muốn làm bác sĩ, phi công, hay đơn giản chỉ là… bán xôi để suốt ngày được ăn món xôi yêu thích. Cùng với thời gian, khi con người trở nên hiểu biết hơn, chín chắn và trưởng thành hơn trong suy nghĩ, những ước mơ con trẻ đó cũng được tiến hóa thành những mục đích lớn lao, cao cả, hoặc nhường chỗ cho những ước mơ bình thường, thực tế hơn. Mỗi con người đều có một ước mơ riêng, và thậm chí ngay cả những ước mơ ấy cũng có thể thay đổi theo thời gian, theo sự trưởng thành dần lên của chính họ. Nhưng dù ước mơ của bạn là gì thì chúng cũng có vai trò vô cùng quan trọng. Chẳng thế mà đã có ý kiến cho rằng: “Nếu không có ước mơ, bạn chỉ có thể làm thuê cho ước mơ của người khác”.

II. THÂN BÀI:

1. Giải thích:

a. Giải thích khái niệm:

          Ước mơ là những điều mà ta mong muốn, khát khao có được trong cuộc sống. Một nghề nghiệp ưa thích, một cơ nghiệp đáng giá, một sự nghiệp lẫy lừng hay đơn giản chỉ là một gia đình hạnh phúc có thể ngồi quây quần bên nhau mỗi tối thứ 7 trong tuần… Đó đều là những ước mơ, những thứ mà ta nỗ lực để hướng tới, đặt ưu tiên hàng đầu, cao hơn tất cả.

          Ước mơ không phải là tài sản độc quyền của bất cứ ai, và tất cả mọi người đều có khả năng đặt ra những mục tiêu hướng tới, đều có quyền nuôi dưỡng ước mơ cho riêng mình. Đó là điều rất cần thiết. Giáo sư Ngô Bảo Châu từng nói: “Không phải ai cũng có thể đạt được giải Fields, nhưng ai cũng có quyền ước mơ được giải Fields và làm điều gì đó để nâng cao giá trị sống của mình”. Nhưng ước mơ không phải thứ sẵn có, càng không phải thứ tự nhiên mà đến. Nó hoàn toàn phụ thuộc vào con người – chủ nhân của những ước mơ ấy.

          Ước mơ, bản thân nó chỉ là một khái niệm trừu tượng, nó tồn tại vô hình, không thể nhìn thấy hay cảm nhận bằng các giác quan thông thường, càng không thể cân đong đo đếm hay xem xét định giá để xác định giá trị cụ thể. Thế nhưng những ảnh hưởng lớn lao của nó vẫn đang thầm lặng lan tỏa và tạo thành những tác động mạnh mẽ đến cuộc sống của mỗi chúng ta.

b. Giải thích câu nói:

          Tác giả ý kiến đã đặt ra giả thiết về tình huống mà con người, dù vô tình hay cố ý, đã đánh mất hoặc không có ý định tìm kiếm ước mơ cho chính mình. “Làm thuê cho người khác” nghĩa là ta hoàn toàn đánh mất mục đích và động lực phấn đấu cho cuộc đời mình, hoàn toàn chịu sự chi phối của người khác, và những việc ta làm khi ấy sẽ chỉ để phục vụ cho những mục đích không-phải-của-chính-mình. Ý kiến trên là lời cảnh báo, là tiếng chuông cảnh tỉnh những ai đang sống mà không có mục đích, không biết nuôi dưỡng ước mơ.

2. Chứng minh và bình luận:

          Những ước mơ cho người sở hữu chúng một cái đích, một mục tiêu để vươn tới. Và đôi khi, trong cuộc sống, đó là tất cả những gì ta còn thiếu để đạt được thành công. Ngày 4/7/1952, vận động viên bơi lội Florence Chadwick đã bước chân từ đảo Catalia xuống Thái Bình Dương và thực hiện hành trình bơi 26 dặm đến bờ biển California. Sau mười lăm tiếng dưới nước, lần đầu tiên trong sự nghiệp bơi lội của một vận động viên kì cựu, bà đã bỏ cuộc và lên thuyền trợ giúp. Sau này, bà mới biết rằng khi đó bà chỉ cách bờ nửa dặm. Bạn đang thắc mắc lí do vì sao phải không? “Đó là do sương mù. Nếu tôi đã có thể nhìn thấy đất liền thì tôi đã hoàn thành mục tiêu”. Và bà đã chứng minh điều mình nói. Vào một ngày nắm ấm hai tháng sau đó, Chadwick đã thực hiện lại cuộc hành trình dang dở và thậm chí bà đã phá vỡ kỉ lục của nam giới vào thời điểm đó, cả về độ dài chặng đường và thời gian bơi. Bà đã chứng minh cho toàn thế giới thấy rằng chỉ cần có một mục tiêu thì không có điều gì là bạn không thể làm được, cho dù nó là phi thường, khó tin đến đâu chăng nữa.

          Những ước mơ giống như những điểm tựa cho con người để vươn lên trong cuộc sống. Và như Archimedes đã nói: “Hãy cho tôi một điểm tựa, tôi sẽ nâng bổng cả trái đất này lên”. Trong cuộc sống, ước mơ là động lực tốt nhất để thúc đẩy con người hành động và vươn tới những đỉnh cao. Ai dám khẳng định rằng đằng sau những tiến bộ, khám phá làm thay đổi cả xã hội không in dấu ấn của những ước mơ, hoài bão? Từ xa xưa, con người luôn mơ ước bay lượn như chim trên bầu trời. Thần thoại Hi Lạp mô tả người thợ rèn và kiến trúc sư Đê-đan tài ba đã bay lên trời với đôi cánh từ lông chim và gắn bằng sáp ong. Và cuối cùng thì lịch sử loài người đã biết đến anh em nhà Wright đã bay lên khỏi mặt đất bằng đôi cánh của khoa học. Cùng với sự nhận thức đúng đắn hơn về vũ trụ, con người cũng nảy sinh mơ ước được khám phá, du hành trong thế giới bát ngát ngoài kia. Và ngày 12 tháng 4 năm 1961 sẽ được nhớ mãi là ngày phi hành gia Yuri Gagarin đã bay quanh Trái Đất và gửi về bức thông điệp lịch sử từ khoảng không ngoài tầng khí quyển: “cây tuyết tùng”. Chính Florence Chadwick đã khẳng định rằng: “Khi bạn không nhìn thấy mục tiêu của mình, bạn sẽ mất đi tất cả cảm nhận về chuyển biến và tiến bộ, và bạn bắt đầu bỏ cuộc”. Chính những ước mơ đã ngăn chặn sự bỏ cuộc tai hại ấy. Nếu không có mơ ước, cuộc sống sẽ biến đổi một cách đáng sợ mà ta không thể biết trước. Đây cũng chính là điều tác giả ý kiến đã đề cập tới. Nếu không có ước mơ, bạn sẽ mãi mãi là người vất vả chuẩn bị đạo cụ, căng phông kéo màn, vĩnh viễn đứng sau cánh gà trong khi người khác tận hưởng hào quang của họ trên sân khấu.

          Ta thường trầm trồ thán phục những con người như Bill Gates đã tạo dựng cả một sự nghiệp lớn cho riêng mình. Nhưng bạn đã bao giờ đặt câu hỏi xem điều gì đã giúp họ tạo nên sự khác biệt khi mà bản thân Bill Gates cũng từng vào trường đại học danh giá của Mỹ để rồi bỏ học giữa chừng, khi mà người sáng lập ra mạng xã hội Facebook với hơn hai tỉ người dùng khi khởi nghiệp cũng chỉ anh sinh viên tầm thường? Với tôi, câu trả lời chính là ước mơ! Nếu có ước mơ, anh có thể làm được nhiều điều bất kể xuất phát điểm của anh ở đâu. Nhưng ngược lại, nếu không có ước mơ thì mọi yếu tố khác như tài năng, điều kiện kinh tế… cũng trở thành vô nghĩa. Theo báo “Lao động và đời sống” thứ năm 18/7/2013, ông Nguyễn Lộc vốn là thợ sửa đồng hồ trên vỉa hè một con đường ở thị xã Thủ Dầu Một. Trúng độc đắc liên tiếp nhiều lần với số tiền lên đến hơn 7 tỉ đồng, ông Lộc từ một anh thợ sửa đồng hồ dưới gốc me thành tỉ phú với một núi tiền. Ăn chơi bạt mạng, ba năm sau ông lại trở về với nghề cũ, buồn bã, sa đọa, rồi trong một cơn say, ông bị xe đụng, chết trong nghèo hèn và tủi hổ. Đó là bởi người đàn ông ấy không một mơ ước, mục tiêu nào ngoài việc tiêu tiền để chứng minh mình trên tiền thiên hạ. Có những người than vãn rằng họ chưa gặp thời, chưa có cơ hội. Nhưng tôi lại cho rằng thời cơ lớn nhất chính là khi bạn vẫn còn biết ước mơ. Không ai có thể trả giá cho cuộc sống, nhưng nếu sống hời hợt, thụ động và không mục đích là bạn đã bán rẻ cuộc đời mình.

          Tuy nhiên, có ước mơ thôi cũng chưa phải là đã đủ. Dù ước mơ là một nhân tố quan trọng trong cuộc sống, nhưng nó không thể thay thế cho những nhân tố khác. Giả sử ta có một cái đích để ngắm bắn nhưng lại không có một khẩu súng hay cây cung, liệu bạn có thể bắn trúng hồng tâm không? Có lẽ đây là một câu hỏi khá ngớ ngẩn, nhưng nó lại liên quan đến một yêu cầu thiết yếu trong cuộc sống, đó chính là điều kiện để thực hiện ước mơ và hành động để biến ước mơ thành hiện thực. Đó cũng chính là lí do vì sao có nhiều người có chung ước mơ song chỉ một số ít là đạt được chúng. Ví dụ như trong kì thi vào đại học, hàng ngàn sĩ tử đăng kí nguyện vọng vào một trường nhưng trong số đó chỉ vài trăm người là sẽ nhận được tấm giấy báo trúng tuyển. Tờ giấy mỏng manh ấy chỉ trao cho những ai có năng lực vượt trội hơn so với chúng bạn, có nỗ lực và quyết tâm theo đuổi con đường học hành, có phương pháp học đúng đắn và được rèn luyện kĩ năng xử lí các đề thi… Bên cạnh đó, ta cũng cần chắc chắn ước mơ của mình là phù hợp, đúng đắn. Muốn vậy, cần phải hiểu rõ thực tế khả năng của  bản thân và điều kiện, hoàn cảnh xung quanh để tránh những suy nghĩ viển vông, hão huyền. Bạn có thể nhìn thấy cái đích hào nhoáng, đẹp đẽ ở phía xa, nhưng ngay dưới chân bạn có thể là vực thẳm, là cạm bẫy chực chờ những kẻ xa rời thực tế, những kẻ cả đời mê muội đi theo những thứ hão huyền. Có ước mơ cũng như có một chiếc máy bay, đừng bay quá thấp nếu bạn không muốn bị nuốt chửng bởi những con sóng, nhưng cũng đừng bay quá cao để bị thiêu đốt bởi mặt trời.

          Để kết lại bài viết này, tôi xin kể bạn nghe một câu chuyện nhỏ: Hai anh em cậu bé kia có lần quyết định đào một cái hố sâu phía sau nhà. Khi hai cậu  bé đang đào, vài đứa trẻ khác đến xem và hỏi họ đang làm gì. Cậu  bé đào hố hào hứng trả lời rằng anh em cậu muốn đào một đường hầm xuyên qua Trái Đất. Mấy đứa trẻ cười phá lên, chế giễu anh em cậu. Thế nhưng hai cậu bé vẫn tiếp tục đào. Một lúc sau, một cậu nhảy từ cái hố đang đào lên mặt đất, tay cầm một cái chai cũ kĩ đầy nhện, sâu bọ, côn trùng đáng sợ và tay kia giơ cao một túi chứa ác viên đá xcinh xắn đang lấp lánh phản chiếu ánh mặt trời. Cậu chỉ cho những đứa trẻ kia xem những viên đá tuyệt đẹp ấy và tự hào nói: “Ngay cả khi không đào được đường hâm xuyên trái đất, thì ít nhất bọn mình cũng có thể tìm được những viên đá đẹp như thế, và mình cũng đã có dịp khuất phục lũ côn trùng gớm ghiếc này!”  Thế đấy bạn ạ, ta cần có ước mơ để theo đuổi, có hiểu biết để biết tiến biết lùi, có nỗ lực để chinh phục và vượt qua thử thách, có ý thức về giới hạn để biết vui với những gì đạt được dù thật nhỏ nhoi

III. KẾT BÀI:

          Mỗi con người chỉ được sống một lần duy nhất. Hãy biết mơ ước, không ngừng mơ ước và nỗ lực hết mình để gia tăng giá trị và ý nghĩa cho cuộc sống của bản thân.