Những bài văn hay lớp 6

Tả một khu vườn trong nhà mình hoặc khu vườn trong trí tưởng tượng của em

nhaboatre img - Tả một khu vườn trong nhà mình hoặc khu vườn trong trí tưởng tượng của em

Tả một khu vườn trong nhà mình hoặc khu vườn trong trí tưởng tượng của em

Bài làm

Có thể với rất nhiều người khác, một khu vườn đẹp, ấn tượng thì phải bao la, bát ngát. Nhưng đối với tôi, tuyệt vời nhất vẫn là khu vườn nhỏ bé ở trên ban công phòng mình.

            Tuy chỉ là một khu vườn nhỏ nhưng bên trong nó chứa đầy tâm huyết của tôi. Từ những ngày tôi chỉ mới chập chững biết đi cho tới khi tôi trở thành một cậu thanh niên lớp sáu như bây giờ, ngày nào vào mỗi buổi sáng, dù muộn hay chưa, tôi đều tưới cho khu vườn nhỏ xinh của mình chút nước, chút sương rồi mới đi học.

            Khu vườn nằm trên lan can tầng ba phòng tôi. Nếu chỉ đứng từ ngoài nhìn vào, có lẽ cũng sẽ giống tôi, chẳng thấy gì ngoài một màu xanh biếc của lá cây. Nhưng đó chỉ là đứng từ phía dưới mà tôi. Nếu nhìn tận mắt thì có lẽ, các bạn sẽ thấy một khu vườn xanh mát với những bông hoa đỏ, hồng, vàng… xen kẽ. Từng chiếc gân lá hay là từng cánh hoa đều được tôi tưới một lớp sương nhẹ lên bề mặt. Nó tạo cho tôi cái cảm giác bình yên và thơ mộng. Còn cả đám cây leo nữa, chúng quấn đầy phần mái nhà và rủ xuống phần ban công nơi những bông hoa “sinh sống”. Nhìn chúng như một lớp rèm bảo vệ cho đám hoa vậy. Đôi khi, những con đom đóm còn đậu trên đó và phát sáng nữa! Ôi, một cảnh tượng lãng mạn biết bao!

            Vào những ngày hè, tôi thường ngồi bên khu vườn thân yêu của mình, nhâm nhi một li trà sữa và thưởng thức quyển sách, hè này là cuốn “Một lít nước mắt” mà tôi đang sử dụng làm nhật kí đọc mùa ba. Hương thơm của hoa hồng và tuylip át đi mùi trà sữa. Có những lúc, vì quá say mê vào quyển sách mà tưởng rằng mình đang uống tinh dầu của hoa. Hương thơm ngào ngạt này cũng hay khiến tôi mất tập trung mỗi khi học vì nó quá thu hút. Nó khiến tôi chỉ chăm chú vào những bông hoa cho tới khi nhận ra rằng: “mình đang học bài”.

            Có lẽ mùa đáng buồn nhất là mùa thu, cây cối trong vườn mỗi ngày đều rụng cả chục cái lá. Tôi cảm thấy như mất đi một phần quan trọng của cuộc sống này vậy. Chưa dừng lại ở đó, những cơn mưa kéo theo một đống côn trùng không biết từ đâu bay đến. Chúng đậu trên các cành cây và không ngừng ăn những chiếc lá non đáng thương tội nghiệp. Mọi chuyện cứ diễn ra như vậy cho tới khi mùa xuân trở lại.

            Mùa xuân, những chiếc mầm đầu tiên bắt đầu nhú lên. Những cây đã lớn thì đã sẵn sàng để ra hoa kết trái. Còn những sợi cây leo thì tuôn ra nhiều hơn và dày đặc hơn nhằm bảo vệ cho những mầm cây bé nhỏ ngồi bên trong.

            Mọi chuyện cứ tiếp diễn như vậy, từ ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác và tạo ra một hệ sinh thái xanh tươi, tuyệt đẹp. Cuối cùng, sau bao nhiêu năm tháng tưới cây phun thuốc, ban công nơi phòng tôi nhìn ra đã trở thành nơi nổi bật nhất dãy nhà. Đây cũng như một cái resort miễn phí để những chú chim bay đã mỏi cánh trên trời tới và tận hưởng cuộc sống.

            Những bông hoa dù có đẹp, đầy màu sắc rồi cũng sẽ có ngày tàn. Chúng cũng như con người chúng ta vậy, rồi đều sẽ già đi. Tuy mọi thứ đều có ngày tàn nhưng những bông hoa kia trong tâm trí tôi sẽ không bao giờ tàn. Đó không chỉ là một vườn hoa gắn liền với tôi từ khi còn nhỏ mà nó còn là một phần cuộc sống, kỷ niệm thời thơ ấu thơ con người tôi!